29/05/2015

SÀI GÒN KHÔNG TÊN...!!!

Haizzz...!!! Hôm nay cảm giác thế nào ý, cảm thấy mệt mỏi đủ thứ thấy mình sao sao, tối ngày không có ở nhà dù chỉ một lần nào đang cảm thấy chán với cuộc đời...

Nhiều lúc áp lực nhiều lắm muốn dừng lại tất cả muốn ở một mình muốn chui vào ngóc ngách nào đó để thở nhẹ nhàng hơn tí mà chẳng có được... Hôm nay sài gòn không tên, sài gòn không ồn ào náo nhiệt như mấy hôm trước hay tại vì hôm nay trời mưa nên sg như vậy, vì nó cũng không biết tại sao chỉ biết SG không tên sg lạc lối giữa một thành phố đông người, muốn thở một cách nhẹ nhàng cũng không được... Ngày hôm nay khác hẳn mọi khi thấy mình bé bổng và nhỏ bé nhiều lắm, thấy mình lạc lối thấy mình cô đơn giữa thành phố đông người, và như mình không hợp với nơi ồn ào thì phải??? Vì trên cuộc sống này không ai có tính tình bà già như mình cả? Ah thì ra là vậy quá già hơn mình nghỉ? Chưa bao giờ quyết định được ý thức của mình nói ra và làm được việc gì đúng là mình vô dụng thật mà, sao không mạnh mẽ và chấp nhận nó một cách nhẹ nhàng mạnh mẽ để đối đầu với cuộc sông đối đầu với thử thách của cuộc đời... Hay là vì tôi quá yếu mềm

26/05/2015

...

Khi bắt đầu biết vui vì những thứ bé nhỏ, cuộc sống của tụi mình bỗng nhiên sẽ dễ thương hơn nhiều... ^^


26/5/2015

Một chuỗi ngày dàiii chênh vênh... Nhìn con đường mình đi dài vô tận và cảm giác không ổn một tẹo nào... Chẳg biết làm gì nói gì ngoài nhữg năm tháng không tên và cuộc đời không có một ngày maiiii... :3 :3


14/05/2015

Cảm xúc ùa về trong tim...!!! :(((

Tạm biệt người, tạm biệt cái tên Giang... Có biệt danh ngộ nghĩnh mà tôi thường gọi... Tự nhiên cảm xúc lại ùa về một hướng, tự nhiên muốn khóc quá đi mất... Không dự lễ mà trái tim muốn nghẹn lại... Nước mắt lại tuôn trào ra một hướng, cảm thấy như ai đó đang đánh thức trái tim và cảm xúc của mình muốn khóc khóc thật nhiều... Tạm biệt tên Giang...!!! Có tên mới cố gắng tu tốt nha và có cuộc sống tốt hơn nhiều nha...!!! Chúc chú luôn thành công...!!!


Ngày chênh vênh...!!!

Đơn giản chỉ là cảm xúc nhẹ nhàng chạm vào trong trái tim... Một ngày kém may mắn với chính bản thân... Cảm thấy đau và mệt mỏi rất nhiều, nhưng đơn giản nó chỉ là bước khởi đầu cho chính bản thân mình mà thôi...!!! Tập tành với lối sống mạnh mẽ tập tành với cô đơn và đặc biệt hơn không bao giờ dám lãng phí nụ cười và nước mắt... Hãy dùng nó với những lý do chính đáng hơn nhiều và có mục đích... Cảm ơn ai đó đã cho mình một lời khuyên chính đáng... Nó nhẹ nhàng nhưng có thể đụng chạm và làm thức tỉnh một trái tim...!!!

HÃY CỐ LÊN VÀ MẠNH MẼ VỚI CHÍNH BẢN THÂN MÌNH, VÌ ĐÂY MỚI LÀ ĐIỂM KHỞI ĐẦU TRONG CUỘC SỐNG...!!! :'( :'( :'(

13/05/2015

VIẾT CHO 2 ĐỨA EM...!!!

Haizzzz...!!!!

Còn bao nhiêu tiếng nữa đâu Giang Sang nhỉ? Mới đây nhanh thật... 19 - 20 tuổi hết thật rồi, mới đây mỗi đứa mỗi nơi, không ai còn gặp ai nữa cả? Mới đây mà đã mười mấy năm tụi mình gắn bó với nhau như những người bạn, trên danh nghĩa thì mình là chị em... Nhưng trên danh nghĩa trên nhóm phật tử nhí tụi mình là bạn bè...

Đơn giản vì hôm nay không được về nhà tham dự lễ xuất gia... nên lên đây ngồi viết linh tinh cho 2 đứa vậy mà, chỉ còn hôm nay thôi là tụi mình hết xưng hô một cách tự do rồi, này là má, này là ông này là mày, tao...vv... Không còn tự do và thoải mái hơn trước nữa, thật lòng là không muốn phải kêu bằng thầy, bằng chú tí nào... Vì đã quen theo mày tao thì phải giờ phải sửa lại ngại ngại làm sao mà cũng thấy không thân tí nào hết, chán thiệt chứ...!!! Nhưng theo đạo thì phải sửa lại... Uhm...
Thì tao sẽ sửa lại, nhưng lâu lâu chị có gì cưng nói chị nhé cưng hehe...

Thật lòng là muốn được về nhà tham gia dự lễ với người ta... Nhà giờ chỉ có thiếu mỗi mình con Vy này... ai cũng có đủ hết được nghe thầy thuyết pháp và được gặp Sang... Mà giờ không có ở đó, từ khi đi tới giờ gặp mặt sang được có 1 lần duy nhất giờ muốn được về nói chuyện hỏi thăm huhu... Bất công quá đi mất...!!!

Nhớ ngày nào còn là một đứa con nít, còn đi chơi chung với nhau còn đi học còn đi chùa làm công quả mà giờ lại không còn, và ai cũng có ước mơ và ai cũng có một đôi cánh và muốn bay và theo đuổi những giấc mơ của mình 2 đứa nhỉ? Giờ Giang được ở Sg vẫn còn gặp hoài, còn Sang thì không chỉ được nói chuyện qua điện thoại, mà nó chỉ vọn vẽn vài phút thôi, cảm thấy nhớ và lo cho Sang thật nhiều...!!! Giang thị không lo làm gì? Ở SG này mình vẫn còn gặp hoài còn uống nước và ăn mì chung thì có gì phải lo hé Giang... Ta chì lo cho chú kia thôi không biết ra sao nữa... Nhưng thôi cũng chút 2 đứa luôn tinh tấn trên con đường tu học nha... NHớ có gì về độ lại tui đó nha...!!!

Yêu và nhớ 2 đứa thật nhiều...!!! Tạm biệt cái tên Giang and Sang...!!! Phải tập tành với cái tên mới thôi nào...!!! :)))



05/05/2015

Nhạt...!!!

Ngày đầu lên SG là cảm thấy tốn tiền đủ thứ hết á...!!! Nào là trả tiền này tiền nọ, linh ta linh tinh hết... Nào là sửa xe mất hết mấy trăm, mẹ mới cho giờ bay theo mây khói hết rồi... Hix hix...

Mấy ngày ở dưới quê lên đây chuột nó cắn chiếc xe tơi bời hết, không còn ra thể thống gì...!!! Ta ghét mấy con quỷ này chứ, sao cứ phá miết... Và lên đây nghe nhiều tin động trời làm nó cảm thấy sợ... Cũng cố gắng niệm phật để giữ cái tâm luôn an lạc không giám cho nó sao động chút nào cả? Lên đây mất ngủ, gần 1h sáng mới có thể ngủ được... 2 con mắt riết rồi nó thâm quần hết rồi, hồi ở với mẹ đâu có giờ thành zị... Cảm thấy chán SG quá... Muốn được về nhà với mẹ... Muốn được ở cùng mẹ hix hix...

P/s: Một buổi sáng nhạt nhẻo?


04/05/2015

Cho cả 2 chúng ta Chị nhỉ? :))

Cuối cùng thì cũng chuẩn bị xách ba lô lên và đi... Hôm nay một ngày vui buồn được mất... Vui vì chị mình đã có được một công việc ổn định... Vui vì chị lại có niềm vui mới cho chính bản thân của chị rồi chị nhỉ? Lần đầu tiên em viết bài về chị... Viết về cảm nhận của em khi em gần đủ 19 tuổi, nhưng chưa đủ 19 haha... Còn là một đứa con nít lắm nhiều lúc vui buồn được mất mà 2 chị em mình giận hờn vói nhau chị thì có tính hay ghẹo người khac, nhưng em thì ngược lại em không thích ai đó cứ ghẹo mình suốt ngày... Vì rính em quá nghiêm khắc... Hôm nay chị có việc làm em rất vui vì chị đã trưởng thành và đã kiếm ra được đồng tiền, em còn là một đứa sinh viên sinh viên chưa làm được gì phụ giúp gia đình... Còn ăn bám vào bố mẹ và nhiều lúc còn làm ba mẹ phật lòng, để cho ba lo, để cho mẹ phiền, em thấy em còn có lỗi với ba và mẹ nhiều lắm... Thấy mình cứ sao sao cứ này nọ và cứ nghiêm khắc với bản thân mình và người khác... 2 chị em mình có cả 2 tính khác nhau, chị thì lanh chanh em thì quá là yếu mềm và nghiêm khắc, em không thông minh không học giỏi bằng chị, em hời hợt em đủ thứ còn chị cái gì cũng biết, nói thật là hơn em... Nhiều lúc cũng hờn này nọ nhưng em rất chi là yêu chị và rất ngưỡng mộ chị vậy đi.. hehe

Một ngày buồn một ngày bệnh ói muốn chết sáng phải nằm dài ra và không làm được gì, hồi cũng lần mò được và đi nấu cháo ăn dọn dẹp phụ mẹ... Hôm nay chán kinh sáng ra đã bệnh để mẹ lo mẹ phiền đủ thứ, vì gia đình nó daonj này cũng khó khăn đủ thứ, nên nó không dám làm gì phật lòng ba với mẹ và nó cũng tự nhủ với bản thân nó cố gắng học hành và cố gắng mạnh mẽ nhiều hơn khi không có gia đình bên cạnh mình... Lo lắng đủ thứ sợ mình làm không được, nhiều lúc kiếm chổ nào đó cố gắng thu mình vào một nơi nào đó để được thoải mái hơn... Nhiều lúc thấy nhiều chổ ồn ào mà mình ghét cai ghét đắng cái không gian đó, muốn bẻ gãy nó cho nó vỡ tan tành đi là vừa...

Chiều đang ngồi với mẹ, tự nhiên đt con nhỏ bạn gọi tới nói giờ cô không cho điểm danh rồi giờ đang ở đâu vào liền đi... Giờ tui đang ở quê lên k được rồi xin cô giùm được không... Cô không cho sao xin... Và cuối cùng phải gọi cho nhỏ khác kêu nó xin sđt cô giùm và cuối cùng cũng được cô cho phép... Cảm thấy bớt lo hơn rất nhiều nhờ có mẹ và mọi người động viên, nhưng đây cũng là bài học và cũng không dám cúp học thế này nữa, vì lúc nào mình nghĩ học nó cũng kiểm tra hay là điểm danh thế này...

Thôi ngủ sớm mai chuẩn bị xách ba lô lên và đi thôi...!!! G9 Nàng Vy...

.. Gấu Con ..


01/05/2015

Hay...!!!

Con người đã khám phá hết mọi ngóc ngách của thế giới rồi... Chỉ còn ngóc ngách cuối cùng - đó là trái tim - nơi mỗi người phải tự lớn lên và khám phá suốt một hành trình dài...

P/s: Linh tinh chào Tháng 5

.. Gấu Con ..

1/5/2015

Lại một ngày nữa trôi qua... Hôm nay đặc vé xe trở lại SG mà không có... mấy chị nhân viên nói ngày đó em đi hết tất cả các vé rồi em nhé chỉ còn vé lúc 4h chiều nay thôi em có đặc luôn không em, nếu đặc thì cho chị xin số điện thoại và tên của em nha... Dạ vâng... Và mình lại cho... và nếu đi chuyến 4h thì ra tới SG thì rất chi là khuya và ra đó không ai đón mình, chỉ việc đi xe ôm vào mà thôi nhưng nó sợ vụ chậc chém ờ SG nó ghê lắm nên không dám... Nên phân vân coi hỏi ba có cho mình xin nghỉ ngày thứ hai không... Ba nói nếu không quan trọng thì xin nghỉ đi con gái, đẻ thứ 3 hả đi vì hôm đó có xe, và nó đt cho mấy chị cho mình đổi vé lại, và đặc được vé xe về lại SG...

Thích ở quê không thích ồn ào náo nhiệt thich yên tỉnh? Nhưng khôg đc muốn đc ở nhà luôn hoài và mãi mãi, nhưng cuộc sống và bài vở không cho phép nó ở lại... Buồn lắm khi phải xa gia đình xâ những người thân yêu huhu...

P/s: Hôm nay không có tâm trạng để viết linh tinh chém gió thế này... STT rất chi là đau lòng

.. Gấu Con ..


Chênh vênh...!!!

"Có bao giờ thấy trên bầu trời lại chỉ có một vì sao chưa?
Chỉ có, hoặc là rất nhiều sao, hoặc là chẳng có ngôi sao nào cả.
Mỗi vì sao đến với bầu trời, rồi lại nhận ra sự tồn tại của những vì sao khác. Và rồi lại nghĩ, “có mình cũng chẳng sáng hơn, thiếu mình cũng chẳng tối hơn”.
Cứ thế, sao cũ bỏ đi, sao mới lại đến.
Đến, đi.
Đi, đến.
Để rồi, những đêm trời mưa, như đêm hôm kia, đêm hôm qua, đêm hôm nay, và rất có thể là đêm ngày mai nữa, bầu trời trơ trọi ở lại một mình. Tối đen. Lòng rất rộng mà hoang vắng"


Hello Tháng 5...!!!

Hello Tháng 5... Muốn có 1 Tháng 5... An nhiên và đầy cảm xúc...



Gia Đình...!!!

Cho con biết đi đến cùng đường vẫn có một cánh cửa mở ra, vẫn có người sẵn sàng cho con quay về gục đầu lên vai mà khóc, có một bàn tay vuốt nhẹ nhàng lên tóc, khẽ cười mà nước mắt chan chứa những niềm thương…
Là bậc tam cấp của những cú ngã đầu tiên, khi bắt đầu từng bước đi chập chững…

Là bức tường loang lổ những nét vẽ chì nguệch ngoạc không rõ là công chúa hay lọ lem…

Là chú mèo con thường vươn mình đón nắng mai trên bậu cửa sổ, rồi uể oải nằm dài phơi nắng đến tận trưa…

Là những buổi ngồi đếm mưa rơi qua thanh cửa gỗ, ôm ấp những mộng ước rồi khao khát những giấc mơ…

Gia đình của con…

Là tiếng ba trầm ấm khuyên răn…

Là giọng mẹ dịu hiền à ơi những trưa hè nóng bức…

Là tiếng bi bô của bà chị…

Là dáng ông bà tóc bạc như phơi sương…

Gia đình của con…

Là những bữa cơm đủ đông những giọng cười, tiếng nói…

Là tiếng bát đũa leng keng, là hơi bếp ấm…

Là chiếc ti vi quây quần mỗi tối…

Là ánh trăng vàng, rơi khẽ ngoài hiên…

Gia đình của con…

Là niềm háo hức của những chuyến tàu xa…

Là điểm dừng chân của đứa con rời nhà sang một thành phố khác…

Là mong ngóng của cha, là trở trăn của mẹ…

Là nơi bắt đầu một hành trình mới, và là bến đỗ của những chuyến đi…


Gia đình của con…

Là tiếng đòn roi khi con mắc lỗi…

Là nước mắt lã chã để xin được bỏ qua…

Là những bữa bỏ cơm, chiếc lồng bàn nguội lạnh…

Là mắt mẹ buồn, là điếu thuốc của ba…

Gia đình của con…

Là những cuối tuần qua yên ả trong thảnh thơi…

Là cuốn sách đầu giường đọc dở…

Là ngăn kéo với những phong thư mang theo tình yêu của một thời con gái…

Là chiếc gương soi, là chiếc kẹp tóc, là chiếc váy đầu đời mẹ may…

Gia đình của con…


Cho con biết đi đến cùng đường vẫn có một cánh cửa mở ra, vẫn có người sẵn sàng cho con quay về gục đầu lên vai mà khóc, có một bàn tay vuốt nhẹ nhàng lên tóc, khẽ cười mà nước mắt chan chứa những niềm thương… 

Những đêm về khuya tối vẫn có người chờ đợi để ăn cùng một bữa cơm; những cơn sốt, trận ho luôn có người nhẹ trao vài viên thuốc; những chiếc dù bung ra trước khi mái đầu mình chạm nắng; mảnh áo mưa che vội trước cả những hạt mưa. ..

Gia đình của con…

Là quãng đường đời con biết lớn, biết khôn…

Là viên gạch lát nứt đôi đến giờ vẫn còn sẹo…

Là nước mắt, niềm vui của một nửa cuộc đời đã theo con ở đó…

Là tất cả những gì con có, là tất cả những gì con thương…


HÃY DÀNH NHIỀU THỜI GIAN HƠN CHO CHÍNH BẠN.

HÃY DÀNH NHIỀU THỜI GIAN HƠN CHO CHÍNH BẠN. 

Một ai đó chính là bạn.


***


Có một ai đó thật sự có giá trị lớn lao trong cuộc đời bạn. Một ai đó có thể cho bạn một lời khuyên thông minh và ý nghĩa nhất. Một ai đó luôn luôn hiểu bạn. Một ai đó sẵn lòng truyền đạt những tình cảm chân thành nhất. Một ai đó chính là bạn.


Hầu hết mọi người trong chúng ta ít khi dành nhiều thời gian cho chính mình. Chúng ta quá bận rộn với những lo toan ngày qua ngày của cuộc sống thời hiện đại. Rồi chúng ta lại bận tâm, lo lắng cho những mối quan hệ xã giao chung quanh...


Nhiều người chưa bao giờ nhận thức được khả năng tiềm tàng vĩ đại của họ bởi họ có những hành động và suy nghĩ lạc hướng trong cuộc sống. Họ đã quên đi những mong muốn chính đáng của bản thân. Hãy học cách sử dụng thời gian hợp lý. Hãy trân trọng và phát huy những năng lực tiềm tàng của bạn. Hãy tạo thói quen dành một ít thời gian riêng tư quí báu cho chính bản thân mình mỗi ngày cũng như đừng quên mục đích sống, những mơ ước, hoài bão chính đáng của bạn hôm nay và ngày sau.


Hãy lắng nghe những suy nghĩ của bạn lên tiếng. Hãy khám phá những cảm xúc thật của chính mình. Hãy tự thỏa mãn những niềm vui mà cuộc sống ban tặng cho bạn.


Bạn là cá nhân tuyệt vời và là tài sản quí nhất cho chính bạn. Bạn chính là người khao khát hiến dâng những điều kỳ diệu nhất cho cuộc sống. Hãy là chính bạn. Hãy dành cho bản thân bạn nhiều thời gian hơn để thấy rằng cuộc sống có ý nghĩa biết bao. 



THÁNG 5

Good Bye Tháng 4...!!! Tháng 4 được về nhà, tháng 4 được chênh vênh nhưng tháng 4 chưa bao giờ được chạm vào nỗi nhớ... Nỗi nhớ là vô hình nhưng chưa bao giờ có thật nó cứ miên man trên từng cảm xúc... Cảm thấy chán vào nhữg cuối tháng 4 phải xa những gì quen thuộc nhất mà mình khôg cho phép tí nào... Muốn có 1 Tháng 5 an nhiên và đầy cảm xúc...!!! Muốn có một niềm yêu thương trọn vẹn trong tất cả các ngày maiiii... Muốn tập tành quên đi nỗi nhớ...!!! Muốn sống tốt cho hiện tại và sống tốt cho ngày MAI... ^^
Cố lên Nàng Vy... Hãy yêu mình nhiều hơn tất cả? :'( :'(